Tam Su Khong The Noi

Trong tim mỗi người đều tất cả một tòa thương thành, nơi ​“Có những điều chẳng thể nói cùng ai” lưu giữ những ký kết ức riêng biệt tư với những cảm xúc lạ lùng, giữ ta tỉnh dậy mỗi ngày cùng trở thành một phần trong cái chảy cuộc sống.

Bạn đang xem: Tam Su Khong The Noi


*

Có hồ hết nỗi buồn băn khoăn kể cùng ai. Đành giấu trong thâm tâm chờ thời hạn vùi lấp. Cuộc sống ngoài kia hàng ngày đều tấp nập. Cười cợt thật nhiều…chưa hẳn vẫn là vui…!

 

Có phần nhiều lúc bạn bi tráng đến nỗi nước đôi mắt cũng không rơi được nữa, gồm có nỗi bi đát chỉ có thể một mình gặm nhấm, quan trọng nói thuộc ai, quan trọng trút ra ngoài.

 

Đôi khi chúng ta vượt quen với đều nỗi bi thảm để rồi nhận biết mọi thứ đang trở đề nghị quá đỗi bình thường đến mức trung bình thường, không còn tức giận hay yêu cầu vấn vương vãi nữa. Nhưng nó thay thế sửa chữa bằng nụ cười, bởi nỗi bi ai chẳng biết kể thuộc ai...

*

Một bản thân ôm trọng điểm sự, từ ngày này sang tháng nọ, vẫn mãi mãi là kẻ đóng vai chú hề trong cuộc sống của chủ yếu mình. Mỗi lúc nhìn vào gương lại thấy khuôn mặt chú hề như nhảy khóc.

 

Có rất nhiều lúc nỗi bi thiết ngấm vào tận lòng dạ nhưng cấp thiết giải bày, trung ương sự, sẽ không một ai quan trọng tâm lo lắng, nhưng mà chỉ là việc thõa mãn tính tò mò vớ vẩn của bạn ta.

Có rất nhiều nỗi buồn chỉ giữ đến riêng bản thân thôi, đừng mang đến ai hay, vì tín đồ ta bận lắm, fan ta cũng bận với các nỗi bi thảm của fan ta nữa.

Xem thêm: Quảng Cáo Trà Bí Đao - Xin Nhạc Chuông Wonderfarm

 

Nhiều lúc người ta đơn độc … không phải vì không có đồng đội hay người thân bên cạnh, mà dễ dàng và đơn giản chỉ là cảm thấy không được cam đảm để giãi tỏ và tâm sự cùng họ.

 

Ai trong chúng ta cũng co phần đông lần ai oán đến cơ cực như thế, chỉ hy vọng tìm một chỗ khiến cho đôi chân mình đỡ mệt, con tim mình chẳng đau nữa…

*

Có phần lớn ngày bi thiết không biết kể thuộc ai. Là hồ hết ngày vệt thương với màu nâu của nhớ. Là hầu hết khi bước trên con đường với hàng cây lá đổ, lưu giữ một tín đồ đã nạm tay khôn xiết khẽ, nói câu yêu và thề nguyện bạc đãi đầu.

 

Có hầu hết ngày ảm đạm chẳng biết kể thuộc ai. Là ngày ngẫu nhiên nghĩ về tín đồ từng thương mà lại giờ sẽ cũ. Nghẹn phòng tim, lệ đầy hoen mắt…

 

Có phần lớn câu chuyện chẳng biết ban đầu ra sao? lúc trong thẳm sâu là vô vàn điều mong nói. Chuyện để kể ra là ngàn vạn câu hỏi? Sau các tháng năm giữ rước âm thầm.

 

Có đều điều chưa bao giờ tỏ cùng ai. Phải năm tháng cứ mãi hoài ôm ấp. Như trận mưa thấm sâu vùng khu đất thấp. Ủng hạt mầm và u uất lòng nhân.

 

Lời kết: Suy mang đến cùng, ai trong bọn họ cũng ​“Có những điều chẳng thể nói cùng ai”​, nhưng vậy thì sẽ sao, chính là một phần cảm xúc của bạn, hãy để bao gồm những điều đặc biệt ấy đến với những người đủ khả năng cảm nhận nó. Ngay cả khi chẳng ai cảm nhận được, bọn họ cũng hãy sống trọn vẹn với mình, với phần lý trí, bản năng cùng cả đam mê đang tạo yêu cầu mỗi người trong cuộc đời.